Tự gây họa khi lao đầu xuống nước

Người gặp nạn là một nam du khách cùng bạn bè tới khu nghỉ dưỡng gần vùng biển Đen, thành phố Sochi. Người đàn ông trung niên được bạn bè quay lại cảnh nhảy từ đỉnh thác Zmeikovskiye cao hơn 9 m xuống một hồ nước.

Những người đứng nhìn còn thốt lên rằng anh ta đã nhảy một cú “tuyệt đẹp”, tuy nhiên kết thúc màn biểu diễn này nằm ngoài dự đoán. Anh ta nhanh chóng nổi lên mặt nước, nhưng bị chảy máu đầu. Hồ nước nhỏ bên dưới chỉ sâu khoảng 2 m, và có đá ngầm. Nam du khách nhanh chóng đến bệnh viện địa phương vì chấn thương nghiêm trọng.

Độc giả cân nhắc trước khi xem

Tự gây nạn khi lao đầu xuống nước

Tự gây nạn khi lao đầu xuống nước

Video: East2West

Những người bạn chia sẻ video trên lên mạng, hy vọng nam du khách nhanh chóng bình phục. Tuy nhiên, người dùng mạng xã hội chỉ trích vì pha mạo hiểm tính mạng của nam du khách.

“Hồ nước không hề sâu… sao anh ta không hỏi trước người địa phương nhỉ? Tại sao lại đặt cược tính mạng của mình?”, một người viết.

“Lẽ ra có ai đó nên ngăn cản anh ta. Anh ta không hề biết mình đang làm gì, ít ra phải có ai đó cảnh báo nguy hiểm”, một người khác bình luận.

An An (Theo East2West)

Vì sao người Nhật đặc biệt kỳ thị người xăm mình?

Rất nhiều khách du lịch xăm mình từng vấp phải những cú sốc văn hoá khi đến xứ sở hoa anh đào – nơi hình xăm đặc biệt bị kỳ thị. Thậm chí họ còn không thể trải nghiệm những điều nổi tiếng nhất với khách du lịch tại Nhật Bản: người có hình xăm bị cấm vào phần lớn onsen (suối nước nóng), sento (phòng tắm công cộng), ryokan (những nhà trọ truyền thống), bể bơi, phòng gym hay thậm chí cả khách sạn con nhộng.

Một suối nước nóng không chào đón khách xăm mình. Ảnh: Hajime Nakano/Flickr

Một suối nước nóng không chào đón khách xăm mình. Ảnh: Hajime Nakano/Flickr

Năm 2013, Erana Te Haeata Brewerton, một người Maori, đến Hokkaido dự hội nghị tiếng bản địa, không được phép vào suối nước nóng vì hình xăm truyền thống ta moko trên mặt. Sự cố này dấy lên một cuộc tranh cãi tại Nhật Bản, khiến một vị thành viên cấp cao của Nội các phải lên tiếng rằng Nhật Bản cần chào đón và tôn trọng văn hoá quốc tế hơn – đặc biệt trong những sự kiện tầm cỡ như World Cup Rugby hay Olympics.

Định kiến hiện nay của người Nhật tồn tại chủ yếu do mối liên hệ giữa hình xăm với những tổ chức tội phạm, hoặc Yakuza. Xứ sở mặt trời mọc có hai văn hoá xăm mình – theo phong cách phương Tây và Yakuza. Những quy tắc ngầm chủ yếu được đặt ra để những băng nhóm phân định địa bàn hoạt động.

Theo truyền thống, những người có hình xăm như người đàn ông này sẽ không thể vào spa, bể bơi hay onsen tại Nhật Bản. Ảnh: Tokyo Times

Theo truyền thống, những người có hình xăm như người đàn ông này sẽ không thể vào spa, bể bơi hay onsen tại Nhật Bản. Ảnh: Tokyo Times

Thực tế, thái độ kỳ thị hình xăm của người Nhật có từ thời Edo (1603 – 1912), khi phạm nhân bị phạt bằng hình xăm. Cùng thời kỳ này, những cô gái bán hoa – còn được biết đến là “Yuujyo” – cũng xăm mình để tỏ lòng tận tâm phục vụ với những khách hàng thân thiết.

Hình xăm dần trở thành thứ trái pháp luật vào thời Meiji (1868-1912) và chỉ được hợp pháp hoá vào năm 1948 – khi Nhật Bản bị chiếm đóng. Tuy nhiên, luật này không áp dụng với người nước ngoài.

Dù định kiến vẫn còn đến ngày nay, những cơ sở kinh doanh dịch vụ đang bắt đầu cởi mở hơn với những vị khách có hìnnh xăm. Phần lớn thái độ này chỉ áp dụng với khách nước ngoài, còn người Nhật xăm mình vẫn bị cấm cửa tại không ít nơi.

Eli Orzessek, nhà báo du lịch New Zealand, từng cam chịu khi không thể vào tắm onsen tại Nhật Bản khi trên người có vài hình xăm lớn, trong đó có cả hình một con mèo đen nổi bật trên cẳng tay. Nhờ khảo sát trên mạng, Eli tìm thấy một khách sạn con nhộng đón khách xăm mình mang tên Anshin Oyada Luxury Capsule Hotel tại Ogikubo, Tokyo. Anh thở phào khi thấy tấm biển bên ngoài khách sạn ghi dòng chữ “vài vị khách của chúng tôi có hình xăm, xin hãy tôn trọng những vị khách quốc tế của chúng tôi”. Thậm chí anh còn có thể thoải mái ngâm mình trong phòng onsen nhân tạo của khách sạn vào đêm nghỉ tại đây, để lộ toàn bộ hình xăm trên cơ thể mà không gặp ánh mắt săm soi nào.

Nếu đến những phòng onsen cấm người xăm mình, bạn hoàn toàn có thể che chắn những hình xăm nhỏ bằng miếng dán chống nước màu da hoặc hỏi nhân viên xem cơ sở có cung cấp urgo hoặc thứ gì đó tương tự hay không. Điều này dĩ nhiên khó áp dụng với người xăm kín tay hay lưng.

Với lượng khách phương Tây ngày càng đông, Tổng cục Du lịch Nhật Bản đã nỗ lực giải quyết vấn đề này từ năm 2015, khảo sát khoảng 3.800 cơ sở ryokan về thái độ với khách xăm hình. Kết quả cho thấy 56% chủ ryokan sẽ từ chối tiếp khách có hình xăm, trong khi 31% vẫn đón khách bình thường, và 13% sẽ cho phép khách xăm mình vào nếu họ che chắn kín. Từ đó, một website có tên Tattoo Friendly ra đời để hỗ trợ những vị khách nước ngoài tìm kiếm các cơ sở lưu trú, dịch vụ du lịch chào đón người có hình xăm trên khắp Nhật Bản.

Bảo Ngọc (Theo New Zealand Herald)

Thưởng thức salad kiểu Hawaii ở Hà Nội

Chủ nhật, 15/11/2020, 07:37 (GMT+7)

Hà NộiMột phần salad gồm cá hồi sống, cơm, rau, cùng nhiều loại nấm, dứa, thanh cua, trứng cút lòng đào… tùy sở thích của thực khách.

Thưởng thức salad kiểu Hawaii ở Hà Nội

Thưởng thức salad kiểu Hawaii ở Hà Nội

Ngân Dương

Mùa hoa cải hút khách ở Australia

Cowra là một trong những thị trấn ở New South Wales nổi lên gần đây vì sở hữu rất nhiều đồng cải dầu, và chỉ cách Sydney, Canberra vài tiếng chạy xe. Cowra có chưa tới 10.000 dân nhưng các cuối tuần thời gian này luôn đón hơn 1.000 khách tham quan.

Nhờ đó hàng quán, cửa hiệu, khách sạn, nhà nghỉ… ở Cowra hoạt động sôi động trở lại vì đông khách hàng tuần. Ảnh BBC

Chó lao xuống biển đuổi cá mập

Ngày 10/10, Jack Strickland đi nghỉ dưỡng trong resort tư nhân trên hòn đảo Haggerstone, công viên hải dương Great Barrier Reef, phía cực bắc Queensland. Nam du khách đang quay phim một con cá mập bơi gần bờ thì chó Tilly của anh bất ngờ lao xuống nước đuổi nó đi.

Mới đây, Jack, sở hữu trang blog Back 2 Basics Adventures, đăng tải video lên Instagram, với lời bình: “Chó bảo vệ bờ biển Tilly đuổi cá mập khỏi đảo Haggerstone”.

Chó lao ra biển đuổi cá mập

Chó lao ra biển đuổi cá mập

Con cá mập nhanh chóng chuyển hướng, bơi ra xa khi thấy có mối đe dọa. Video: @b2badventures/Instagram

Video thu hút đông đảo người xem, phần lớn bình luận khen ngợi con chó giống kelpie dũng cảm khi dám đuổi cá mập, bảo vệ chủ.

Jack vẫn đang cùng bạn tận hưởng kỳ nghỉ trên đảo Haggerstone cùng một người bạn làm việc cho resort tại đây. Hòn đảo tư nhân này có cơ sở lưu trú sang trọng, từ lều xây thủ công giá 800 USD/ đêm cho đến dịch vụ thuê toàn bộ đảo với giá 6.800 USD một đêm.

An An (Theo B2B Adventure)

Dãy núi cầu vồng ở Trung Quốc

Công viên địa chất Trương Dịch Đan Hà ở tỉnh Cam Túc, Trung Quốc, có diện tích 322 km2. Nhờ địa hình độc đáo, nơi đây luôn trong top thắng cảnh Trung Quốc đáng đến nhất và được UNESCO công nhận là di sản thế giới.

Dãy núi cầu vồng chủ yếu có màu của sa thạch đỏ đậm, nhưng mỗi ngọn núi mang màu sắc và các lớp khác nhau. Ở mỗi góc nhìn, dãy núi lại ánh lên các màu lạ với sắc độ độc đáo từ đỏ tươi, hạt dẻ, tới vàng, xanh nước biển…

Công viên với những ngọn núi cầu vồng đặc trưng đã trở thành điểm đến thu hút du khách tại Trung Quốc. Nhiều đường mòn được xây dựng, lát gạch phục vụ cho việc di chuyển của du khách. Mùa cao điểm du lịch tháng 7-8 hàng năm, nơi đây đón khoảng 20.000 du khách mỗi ngày.

Ngôi đình gần 200 tuổi thờ người sáng lập vùng đất Thủ Đức

Đình Linh Đông được xây dựng năm 1823, nay nằm trên đường đường Chương Dương, phường Linh Chiểu, quận Thủ Đức. Đình toạ lạc trên một gò đất cao, có diện tích gần 2.500 m2.

Ngoài thờ thần hoàng làng, ngôi đình còn là nơi hương khói ông Tạ Dương Minh, người có công khai phá vùng đất Thủ Đức. Ông có hiệu là Thủ Đức, thủ lĩnh của thiểu số người Hoa “bài Thanh phục Minh” di cư sang Việt Nam.

Khoảng năm 1679-1725, ông cùng một số cư dân người Việt, Champa, Chân Lạp khai khẩn đất hoang vùng đất này, mở rộng canh tác rồi lập nghiệp. Tên hiệu của ông sau được lấy để đặt tên cho vùng đất Thủ Đức.

Khách Tây ngỡ ngàng khi không được nhường đường ở Việt Nam

Hơn 10 năm làm hướng dẫn viên du lịch, tôi hiểu rằng thử thách lớn nhất dành cho khách nước ngoài là hòa mình vào những con phố. Không tin về những gì hướng dẫn viên giới thiệu về giao thông Việt Nam trên đường từ sân bay về khách sạn, những vị khách nước ngoài chỉ thật sự giật mình khi lần đầu băng qua một con phố.

Giao thông Việt Nam khiến nhiều khách nước ngoài lần đầu ghé thăm e sợ, không dám băng qua đường vì sợ bị đâm trúng. Ảnh: Ngọc Thành

Giao thông Việt Nam khiến nhiều khách nước ngoài lần đầu ghé thăm e sợ, không dám băng qua đường vì sợ bị đâm trúng. Ảnh: Ngọc Thành

Tôi từng có lần mất gần 10 phút để có thể dẫn một nhóm 18 du khách Thụy Sĩ sang đường tại một con phố ở thủ đô. Nơi chúng tôi sang đường là làn đường dành cho người đi bộ, nhưng không có đèn tín hiệu. Xe cộ vẫn qua lại ầm ầm từ hai hướng, khiến các vị khách trong đoàn “chôn chân” trên vỉa hè, ngó qua ngó lại, không ai dám bước xuống. Tôi dẫn đầu đoàn, giơ tay xin nhường đường và ra hiệu cho đoàn khách bám sát theo sau. Nhưng không vị khách nào dám đi theo.

Một nam du khách gần 60 tuổi đã dũng cảm thử đặt chân xuống lòng đường, chậm chạp tiến khoảng một mét rồi quyết định… quay ngược lại. Tôi đành nói: “Các bạn cứ kệ họ. Họ sẽ tránh chúng ta, cứ bám sát nhau và đi thành đoàn”. Đoàn khách mới bắt đầu di chuyển, nhưng rón rén, co cụm. Khi tới gần sát lề bên kia, họ lập tức chạy thật nhanh lên vỉa hè. “Qua được rồi, qua được rồi”, đoàn khách râm ran nói với nhau khi vừa trải qua “thử thách” sang đường ở Việt Nam.

Đây không phải lần đầu tiên tôi gặp những tình huống như thế. Lần nào, tôi cũng phải giải thích cho khách hiểu, theo luật các phương tiện phải đi chậm, hoặc dừng hẳn khi có người trên vạch đi bộ qua đường. Nhưng đa số người tham gia giao thông ở Việt Nam chưa chấp hành tốt. “Tại sao họ không chịu dừng lại, tại sao họ không nhường đường cho người đi bộ?” là câu hỏi mà tôi nhận được nhiều nhất từ các vị khách của mình.

Một tình huống khác, với tôi đã trở nên quen thuộc, là khi dẫn khách đi bộ quanh các phố phường. Vỉa hè rộng 2 m, từng hàng xe máy dựng chiếm gần hết không gian, chừa lại một lối nhỏ cho người đi bộ. Nhưng không gian đó, nếu không bị quán cóc thì cũng bị những khách hàng ngồi trên ghế nhựa lấn chiếm. Tôi bất đắc dĩ phải dẫn đoàn khách đi bộ dưới lòng đường một quãng ngắn, rồi lại đi tiếp lên vỉa hè khi có chỗ. Cứ thế, chúng tôi “đánh võng” theo đồ thị hình sin đầy chật vật trong cung đường đi bộ khoảng 3 km.

Vỉa hè không còn chỗ do xe máy lấn chiếm nên một nữ du khách phải đi bộ dưới lòng đường. Ảnh: Đăng Tú

Vỉa hè không còn chỗ do xe máy lấn chiếm nên một nữ du khách phải đi bộ dưới lòng đường. Ảnh: Đăng Tú

Thi thoảng, có vị khách trong đoàn lại giật thót vì tiếng còi xe ô tô, xe máy. Tiếng còi đó với họ thật chói tai và lạ lẫm. Có lúc, họ bối rối không biết xử trí thế nào với một chiếc xe máy đi ngược chiều. “Chúa ơi, xe máy ở đâu mà lắm thế! Không ai nhường ai cả, họ cứ tiến lên và tiến lên, cứ có khoảng trống là họ điền vào”, một vị khách thốt lên. Người khách sau đó cũng giải thích với tôi từng đọc thông tin về tình trạng xe máy ở Việt Nam, nhưng không nghĩ lại nhiều xe đến vậy.

Một lần trước khi kết thúc chuyến đi, tôi ngồi cùng đôi vợ chồng người Canada trên tầng 5 một tòa nhà nhìn ra Hồ Gươm. Claudia, người vợ, nói rằng mình thực sự “muốn khóc” khi xe ôtô phải nhích từng centimet để về khách sạn, trong khi chị đang cần vào toilet. Lần đó, đoàn khách của tôi đã phải ngồi 1 tiếng 40 phút trên xe cho quãng đường 15 km từ đoạn rẽ cuối đường cao tốc về đến khách sạn gần Hồ Gươm. Khi tôi hỏi tại sao chị không lên tiếng để tôi tìm một quán bia bên đường để xin “đi nhờ”, Claudia lảng tránh: “Thôi, chuyện đã qua rồi”.

Claudia chợt nhìn xuống, chỉ cho tôi một cảnh tượng bên dưới với vẻ suy tư: “Anh nhìn xem, có ba cái xe tải cỡ nhỏ, hàng chục cái ô tô con. À kìa, có thêm cái xe chở hàng bé tẹo, rồi hai người đi xe đạp nữa, tất nhiên có rất nhiều xe máy. Cái đi ngược, cái đi xuôi, cái rẽ dọc, cái rẽ ngang… hòa trộn trong những màu sắc khác nhau trông giống như cái bể cá vàng. Họ điều khiển thật khéo léo, thật tài tình, khi mà tất cả cùng chuyển động nhưng không cái nào va đập vào cái nào”.

Bật cười vì sự hài hước của Claudia, tôi đáp: “Va chạm thì có, nhưng vì người Việt đã quen với môi trường, va chạm cũng ít xảy ra trong nội đô như thế này. Nếu lần đầu tôi phải đi xe máy giữa dòng người dưới kia thì chắc chắn tôi không thể cầm lái”.

Hai du khách Canada, Claudia cùng chồng tận dụng khoảnh khắc hiếm hoi dạo bộ quanh Hồ Gươm vắng vẻ. Ảnh: Đăng Tú

Claudia cùng chồng tận dụng khoảnh khắc hiếm hoi dạo bộ quanh Hồ Gươm vắng vẻ. Ảnh: Đăng Tú

Claudia giống tôi, cũng như nhiều vị khách nước ngoài khác mà tôi từng thử hỏi “Các vị có muốn thử lái xe không?”, tất cả họ đều chắc nịch: “Ôi ôi, không dám đâu”. Đơn giản, với họ đi bộ giữa các con phố ở Việt Nam đã là một thử thách cực đại, thì cầm vô lăng hay ngồi điều khiển xe gắn máy hẳn sẽ là một cực hình.

Giữa những thử thách đó cũng có những khám phá vô cùng thú vị và ngỡ ngàng. Họ ồ lên trước con số hơn 40 triệu xe máy ở Việt Nam, thắc mắc về những đứa trẻ không đội mũ bảo hiểm khi ngồi cùng bố mẹ trên xe, không hiểu vì sao một chiếc xe máy xi nhan hướng này nhưng rồi lại rẽ hướng khác, hay những nhịp còi xe bíp-bíp liên hồi từ sáng đến khuya… Tất cả đã được những vị khách Tây mục sở thị và trải nghiệm bằng chính đôi chân họ giữa đủ loại xe cộ trên cùng một con đường.

Đăng Tú

Bi hài chuyện khách Tây tiêu tiền Việt

6 địa chỉ có cà phê trứng ngon cho ngày se lạnh

Một địa chỉ khác là All Day Coffee nằm trên đường Quang Trung, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Cà phê trứng tại đây có sự cải tiến so với công thức truyền thống, biến tấu thêm cà phê trứng cốt dừa, cà phê trứng lạnh. Hương vị cà phê ngậy béo vừa phải, không ngọt gắt. Đặc biệt, thức uống được đặt trong cốc tròn bầu theo hình dáng quả trứng do chủ quán tự thiết kế. Giá một cốc cà phê trứng trung bình từ 65.000 – 75.000 đồng, khá cao so với mặt bằng chung. Không gian hiện đại, phong cách Tây và thích hợp cho các bạn trẻ check-in. Quán mở từ 7h đến 23h. Ảnh: Ngọc Hà

Lâu đài lớn nhất thế giới

Lâu đài Malbork, còn có tên Marienburg, được xây dựng vào thế kỷ 13 bởi các hiệp sĩ Tueton (một trong 4 dòng hiệp sĩ lớn nhất thời Trung cổ, cũng là lực lượng quan trọng trong các cuộc Thập tự chinh). Sau cuộc chinh phục vương quốc Phổ và nhằm củng cố quyền kiểm soát đối với khu vực, những hiệp sĩ này cho xây Marienburg (nghĩa là lâu đài của Mary).

Lâu đài nằm ở vùng biên giới của châu Âu thời trung cổ, đến năm 1945 nó thuộc về Ba Lan và được đổi tên thành Marlbork. Lâu đài nằm trên bờ trũng của sông Nogat, cách biển Baltic khoảng 40 km. Dòng sông tạo thành ranh giới tự nhiên cho khu đất rộng 52 mẫu Anh (hơn 21 hecta), gấp 4 lần diện tích bao quanh lâu đài Windsor của Nữ hoàng Anh. Hai mặt còn lại của lâu đài được bảo vệ bởi đầm lầy và mặt duy nhất, quay về phía nam là mặt để phòng thủ. Toàn bộ khu phức hợp được bao bọc bởi ba vòng tường phòng thủ khép kín, củng cố bằng các hầm ngục và tháp canh. Lâu đài trở thành pháo đài lớn nhất thế giới thời Trung cổ.

Trong một thế kỷ tiếp theo, Malbork được mở rộng, tôn tạo và củng cố cho đến khi nó trở thành lâu đài lớn nhất thế giới, tính theo diện tích đất. Nó cũng trở thành lâu đài gạch lớn nhất cho đến nay. Ảnh: Konrad kerker/Shutterstock

Trong một thế kỷ tiếp theo, Malbork được mở rộng, tôn tạo và củng cố cho đến khi nó trở thành lâu đài lớn nhất thế giới, tính theo diện tích đất. Nó cũng trở thành lâu đài gạch lớn nhất cho đến nay. Ảnh: Konrad kerker/Shutterstock

Lâu đài rộng lớn này được hoàn thiện theo từng giai đoạn. Đầu tiên là Upper Castle. Nó là pháo đài trung tâm, được khởi công khoảng năm 1276 và mở rộng đáng kể sau đó. Trong Upper Castle có tu viện, nhà thờ, nhà chương, ký túc xá, nhà ăn, nhà bếp… Middle Castle là trung tâm hành chính, và nơi ở của khách. Outer Castle gồm các văn phòng, nhà ở cho nhân viên…

Lâu đài được xây bằng gạch vì trong vùng thiếu đá xây dựng chất lượng tốt. Tuy nhiên, khi xây dựng, các hiệp sĩ Teuton đều rất quan tâm đến kết cấu nhà, sao cho đủ chắc chắn để lâu đài có thể đứng vững trước những kẻ xâm lược. Do đó, từ 1,2m đến 2,1m chân các bức tường đều được xây bằng đá tảng lấy ở sông. Gạch được nung tại chỗ ở sân ngoài bằng bùn lấy từ sông. Ước tính có khoảng 30 triệu viên gạch được sử dụng cho công trình đồ sộ này.

Tầm nhìn chiêm ngưỡng lâu đài đẹp nhất là từ bên kia sông, đặc biệt là vào buổi chiều muộn, khi gạch chuyển sang màu nâu đỏ đậm dưới ánh hoàng hôn. Ảnh: Traveller

Điểm đẹp nhất để chiêm ngưỡng lâu đài là từ bên kia sông, đặc biệt là vào buổi chiều, khi gạch chuyển sang màu nâu đỏ đậm dưới ánh hoàng hôn. Ảnh: Traveller

Vị trí chiến lược của lâu đài Malbork trên sông cho phép các hiệp sĩ Tueton độc quyền về giao thương cũng như thu phí đường sông từ những con tàu đi qua. Sau khoảng 150 năm cai trị, lâu đài đổi chủ khi bị quân đội Ba Lan chiếm đóng vào năm 1457. Nó trở thành dinh thự hoàng gia của các vị vua Ba Lan trong 300 năm sau đó, dài gấp đôi thời gian mà các hiệp sĩ Teuton cai trị.

Năm 1772, lâu đài bị bỏ hoang, xuống cấp rồi trở thành doanh trại cho quân đội Phổ. Năm 1794, các chuyên gia xây dựng, đứng đầu là kiến trúc sư người Phổ David Gilly, tới khảo sát cấu trúc của lâu đài để cân nhắc giữ hay phá bỏ Malbork. Bản phác thảo của lâu đài vài năm sau đó được con trai của Gilly xuất bản để đông đảo công chúng có thể tiếp cận. Những bản khắc này đã khiến công chúng tìm hiểu lại lịch sử lâu đài và các hiệp sĩ Teuton. Sau đó, công trình trở thành biểu tượng của lịch sử Phổ và ý thức dân tộc. Việc trùng tu được bắt đầu, kéo dài theo từng giai đoạn trong hơn một trăm năm.

Thời Đức Quốc xã, lâu đài trở thành địa điểm hành hương. Đức Quốc xã thường xuyên sử dụng hình ảnh của các Hiệp sĩ Teuton để tuyên truyền và quán triệt tư tưởng cho binh lính. Trong Chiến tranh Thế giới thứ hai, nhiều cuộc giao tranh diễn ra trong khu vực và lâu đài bị hư hại nặng do pháo kích của quân Đồng minh. Gần nửa công trình bị tàn phá. 70 năm tiếp theo, lâu đài dần được khôi phục theo hình dáng ban đầu, đến năm 2016 mới hoàn thành.

Hiện tại, lâu đài hoạt động như một bảo tàng và Malbork được coi là điểm hút khách “bom tấn” của thị trấn Malbork. Cách dễ nhất để đến lâu đài là xuất phát từ thành phố cảng Gdansk bằng tàu hỏa. Tùy theo loại tàu bạn chọn, thời gian đi mất từ 28 đến 55 phút. Giá vé từ 12 USD.

Tour phổ biến nhất là du khách tự do khám phá lâu đài và cầm theo tai nghe có phát lời thuyết minh thay cho hướng dẫn viên du lịch. Giá thuê thiết bị này là gần 3 USD. Chuyến tham quan lâu đài kéo dài ít nhất ba tiếng. Giá tour cho một chuyến tham quan lâu đài kéo dài 6 tiếng là từ 180 USD.

Khách vào lâu đài có thể sử dụng định vị GPS để tránh bị lạc. Trước đây lâu đài quá rộng, nên khách thường chỉ có thể đi thăm một nửa số phòng và lạc đường. Nơi đây cũng có thêm một số triển lãm mới. Phòng bán vé vào cửa có tủ để đồ cá nhân, nhà vệ sinh… Du khách phải mua vé trực tuyến, thời gian mở cửa cả tuần, từ 9h đến 16h. Giá vé vào cửa từ 12 USD. Hiện tại các phòng trong lâu đài đều đóng cửa ngừng đón khách, chỉ còn “Tuyến đường xanh” – khu vực quanh lâu đài.

Anh Minh (Theo Lonely Planet)

Lâu đài chủ nhân giấu kho báu ngay trước mặt tiền